Trà và ký ức tuổi thơ

Ở thái nguyên , hồi còn nhỏ từ sưa chúng ta không có những thiết bị điện tử  ” điện thoại , máy tính , tivi  hay đồ chơi điện tử – mà lớn lên cùng mùi chè non và tiếng gọi í ới giữa đồi.

 Sáng sớm, khi sương còn giăng lưng đồi, những bước chân bé xíu đã lon ton theo bà, theo mẹ lên nương chè.
Bàn tay nhỏ xíu cố gắng ngắt từng búp non, mắt tròn xoe nghe bà giảng: “Chè phải hái búp 1 tôm 2 lá, mới ngon con ạ.”

🍃 Cái mùi chè tươi ngai ngái, cái nắng sớm vàng ruộm, tiếng gió lao xao hòa trong tiếng cười của người lớn – là những mảnh ký ức lặng lẽ in đậm theo năm tháng.

🫖 Lớn lên rồi, đi học xa, làm ăn xa, mỗi khi trở về quê, chỉ cần nghe mùi trà mẹ pha là tim như lặng lại.
Là nhớ cái tách sứ cũ sứt miệng bố vẫn dùng.
Là nhớ chiều mưa rét ngồi co ro trong bếp, tay ôm chén trà nóng, nghe bà kể chuyện xưa…

👉 Trà thái nguyên không chỉ là một sản vật vùng cao.
🌱 Nó là tuổi thơ. Là nếp nhà. Là ký ức không thể mua – cũng không thể thay thế.